vô ý câu dẫn

Tuyên Tử Phương thấp thỏm bấm điện thoại video call về cho gia đình. Tiếng chuông mới vang lên chưa đến hai giây, một khuôn mặt u oán xuất hiện đột ngột trên màn hình, suýt nữa hù chết Tuyên Tử Phương. "Sao ba ghé mặt vào sát màn hình điện thoại làm gì? Ba […] Vô Ý Câu Dẫn - (Chương 54) - Tác giả Nhụ Giang Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. 1. Một số thay đổi lớn so với bản trước khi beta (cho các bạn lỡ đọc bản cũ khỏi hoang mang): - khe vị diện = vết nứt vũ trụ; tinh vực Rhys = tinh vực Eris; bản bộ = tổng bộ; Bộ tư lệnh tác chiến = Bộ tư lệnh Hoàng gia; Lam Sa Mang = vành đai Lam Sa; nhóm bộ đội đặc Vô Ý Câu Dẫn. Chương 53. Vô Ý Câu Dẫn Chương 53. Chương trước Chương tiếp . 2 cô bạn thân cùng yêu 1 chàng luật sư, đọc chuyện tình tay ba đầy ngang trái TẠI ĐÂY! Từ 1 phu quân ăn chơi trác táng biến thành nam thần, câu chuyện tình yêu đầy sức cảm hóa! Vô Ý Câu Dẫn audio, Mới Cập Nhật: Chương 0054, Thể loại: Tinh tế, ABO văn, quân lữ, vườn trường, sư sinh, thanh mai trúc mã, sinh tử, 1×1, cường cường, thâm tình trung khuyển công x đơn thuần trì độn thụ, công sủng thụ, ấm áp vô ngược, Tuyên Tử Phương nhìn chằm chằm Tô Kỷ, bắt đầu cảm thấy lo sợ chú già họ Tô sẽ đem mình ra làm thịt, khẽ nuốt nước bọt. Đậu xanh, sao có thể xui xẻo như vậy được chứ!!! Tô Kỷ khẽ động. Tuyên Tử Phương nhìn hắn nâng cao dần cánh tay, theo bản năng co rụt sibmocuper1980. Chú già nhà Tuyên Tử Phương đang rất bực bội về chuyện mấy lá thư tình, bực đến mức lá thư nào cũng xé thành mảnh vụn. Cậu thấy thế cũng đành im lặng bó tay, chuyện này ngoài mức kiểm soát của cậu rồi, thôi thì sau này phải để ý hơn một chút vậy. Tô Kỷ dù rất tức giận nhưng không quên nhiệm vụ, anh dắt Tuyên Tử Phương đi xem một bộ phim hay. Câu chuyện tình buồn vui lẫn lộn trong chiến tranh mà hai người vừa xem rất hay, bỏ qua mấy tình tiết "máu cún", diễn viên thực sự được lựa chọn rất kỹ càng. Nhan sắc của quân nhân Alpha kia có thể sánh ngang với chú già, giọng nói cũng trầm thấp như thế, mỗi tội là vóc dáng có phần kém xa Tô Kỷ Tô Kỷ là một quân nhân đích thực, ngày nào cũng phải trải qua huấn luyện khắt khe, đương nhiên vóc dáng phải đẹp hơn rồi! Còn thanh niên Omega trong phim... Tuyên Tử Phương vẫn chưa thể hình dung được thanh niên Omega kia có giống ai mình đã từng gặp hay chưa, cứ có cảm giác không thật thế nào. "Phim hay không?" Ra khỏi rạp, Tô Kỷ cầm lấy hộp bỏng ngô Tuyên Tử Phương mới ăn được một nửa, vừa ăn vừa hỏi. "Cũng được.". "Cũng được là sao?" "Diễn viên diễn được lắm." Tuyên Tử Phương thật thà "Mà diễn viên chính Alpha á, anh ta là một minh tinh nổi tiếng sao? Lúc anh ta cúi đầu hôn Omega, nụ hôn đó mãnh liệt đến mức tôi có cảm giác được hôn luôn. Có thể gợi lên cảm xúc chân thực ấy ở khán giả, phim 4D thật tuyệt vời!". "Hay vậy sao?" Tô Kỷ nhìn cậu nói "Thực ra thì diễn viên Omega kia còn nổi danh hơn. Chà, không lẽ cậu không biết đến diễn xuất tuyệt vời của người này sao?" "Không... tôi không biết." Tuyên Tử Phương đỏ mặt nói thật. Cậu sinh ra ở hành tinh K-306, rạp chiếu phim 4D đã ít mà giá vé lại cao, thành ra nếu đi xem thì cũng chỉ xem được phim 3D. Như thế thì làm sao có thể có nhiều trải nghiệm xem 4D như chú già được ta, khi mà chú già sống ở một nơi có rất nhiều rạp phim 4D!? "Anh không biết là cậu không để ý thật, hay là..." Tô Kỷ lại gần, nhìn chằm chằm vào mắt Tuyên Tử Phương, chậm rãi nói "... hay là cậu bị diễn viên Alpha kia kích thích, chuẩn bị phát tình cùng hắn ta luôn đây? Đừng hòng đánh trống lảng, anh đây đang nghiêm túc hỏi cậu đó.". "Không... tôi không có hứng thú với anh ta." Tuyên Tử Phương đỏ mặt nói. Làm sao có thể nói là mình vừa coi phim vừa so sánh diễn viên chính với ông chú già này chứ!!?? "Thật sao?" Tô Kỷ hỏi thêm lần nữa. "Thật mà!" Tuyên Tử Phương cao giọng. "Cậu không thích chàng diễn viên kia sao? Kỳ thật ở khu vực này có rất nhiều diễn viên giống anh ta, dáng người hay khuôn mặt đều rất đẹp, cũng được rất nhiều người theo đuổi.". Tuyên Tử Phương cảm giác chú già cực kỳ nghiêm túc với vấn đề nhạy cảm này, dây dưa mãi cũng không tốt, đành phải nói "Tôi không thích theo đuổi minh tinh.". "Thật không?" Tô Kỷ cười "Đa số minh tinh Alpha cũng khá hấp dẫn người khác giới, như Omega chẳng hạn. Cho dù không bị hấp dẫn bởi pheromone, Omega các cậu vẫn có xu hướng bị những Alpha như thế hấp dẫn và nảy sinh tâm lý dục vọng với người ta. Cho nên nếu cậu thật sự thích người như thế, đừng nên giấu anh...". "Khỉ thật, đã bảo là không thích rồi mà!" Tuyên Tử Phương dở khóc dở cười, bắt đầu cảm thấy hối hận khi nói với chú già khó tính về diễn viên Alpha kia. Làm sao tôi có thể có tình cảm với một người mà sau khi ra khỏi rạp đã quên gần hết diện mạo của người đó được chứ? "À..." Tô Kỷ gật gật đầu khẽ mỉm cười. "Nói đi cũng phải nói lại, nếu như hầu hết Omega đều yêu thích minh tinh Alpha, vậy thì một Alpha cũng sẽ để ý một minh tinh là Omega sao?" Nghe Tuyên Tử Phương hỏi vậy, Tô Kỷ liền cười, bảo "Ồ... cậu định hỏi anh chuyện này thật sao?" Tuyên Tử Phương rầu rĩ nói "Có phải Alpha như chú rất thích những Omega nhỏ nhắn đáng yêu đúng không? Thân thể mềm mại uyển chuyển như nước, thanh âm ngọt ngào dễ nghe, thậm chí tiếng nói chuyện lớn cũng có thể dọa cậu ta khóc rồi..." Tô Kỷ nén cười, đáp "Cậu thật là... Nếu như cậu xem phim nhiều, cậu sẽ gặp nhiều Omega vừa xinh đẹp lại vừa mạnh mẽ, cá tính, không dễ bị bắt nạt đấy.". "Phim nào cơ?" "Omega vừa rồi không phải như vậy sao?" Tô Kỷ cười cười "Còn loại Omega cậu nói không còn hot nữa, đã bao năm trôi qua rồi, bây giờ người ta không còn thích Omega như vậy. Với tình hình chiến tranh liên miên hiện nay, những Omega yếu ớt hay nhu nhược quá sẽ trở thành gánh nặng cho người khác". Tuyên Tử Phương mỉm cười nói "Ông chú đúng là một quân nhân lý tưởng đó.". "Hửm?" "Tức là đánh giá giá trị một con người qua những gì họ cống hiến cho xã hội á." "Anh làm vậy là không tốt sao?". "Không, tôi cũng vậy mà." Tuyên Tử Phương tươi cười đáp. "Ô, xem là ai đây?" Hai người đang dạo bước trên quảng trường, chợt nghe thấy phía sau có người gọi với theo. Tuyên Tử Phương xoay người thì nhìn thấy một chàng trai trẻ mặc quân phục đang đến gần. Người lạ cười nói "Ra là Tô Kỷ. Này, đây là Omega của cậu sao?". Quân phục của người kia hơi khác so với Tô Kỷ, ngoài chuyện ăn mặc rất chỉnh tề anh ta còn có thêm quân hàm thiếu tá, so với quân hàm trung úy của Tô Kỷ thì hơn hẳn hai bậc, cả người tản ra khí tức kiên cường của một Alpha. Tô Kỷ lãnh đạm gật gật đầu chào người kia, rồi lại quay sang Tuyên Tử Phương giới thiệu "Đây là Lục Cảnh Đàn, đàn anh của anh, bọn anh đều tốt nghiệp từ Học viện Quốc phòng Thủ đô.". "Lục..." Tuyên Tử Phương định gọi nam thanh niên kia là học trưởng, nhưng chợt nhận ra mình mang quân hàm thấp nhất nên quay đầu hỏi nhỏ Tô Kỷ "Này, tôi có thể gọi ngài ấy là "anh" được không?" "Được chứ. Cậu muốn gọi anh thế nào cũng được." Lục Cảnh Đàn mặt than đáp. Bản mặt anh ta nghiêm nghị không khác gì Tô Kỷ. Bạn bè có khác, đến tính cách cũng giống nhau, có ai gặp lại bạn cũ mà dửng dưng như hai người này không? "Có chuyện gì sao?", Tô Kỷ thản nhiên nói. "Không có việc gì thì không thể gọi sao, anh mới đi xem phim, lúc đi ra thì gặp cậu, nhân tiện chào hỏi một chút thôi.". "Ồ." "..." Tô Kỷ lại cười "Giờ chào hỏi xong rồi đó, chúng tôi có thể đi được chưa?" Lục Cảnh Đàn mặt không đổi sắc bảo "Cậu vẫn chẳng thay đổi gì, cứ nhắc đến Omega là lại trưng ra vẻ mặt lạnh lùng đấy..." Anh lại nhìn Tuyên Tử Phương, trố mắt "Cậu chưa đánh dấu cậu nhóc này sao? Hay là cậu ta chưa trưởng thành? Hay là..." "Chuyện này không liên quan đến anh." Nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng hăm dọa của đàn em, Lục Cảnh Đàn nhún vai "Đương nhiên là anh không có liên quan gì đến chuyện của cậu, anh chỉ giúp thầy hỏi thăm cậu thôi. Thầy vẫn còn bực cậu lắm đấy, đầu tiên là không chịu sang đại học anh đang công tác, sau đó là sống chết không để thầy lo chuyện hôn sự." "Ra thế." Tô Kỷ vẫn làm mặt lạnh. Hai người đột nhiên im lặng, không biết nói gì. Tô Kỷ rõ ràng không muốn tiếp chuyện, Lục Cảnh Đàn muốn nói nhưng Tô Kỷ như vậy thì biết nói thế nào giờ. Sau một hồi yên lặng, hai người ngẩng đầu nhìn Tuyên Tử Phương, Tô Kỷ dùng ánh mắt không cảm xúc, còn Lục Cảnh Đàn lại nhìn như thể đang nghiên cứu một sinh vật lạ. Tuyên Tử Phương nhất thời bị hai người bọn họ hù chết, lên tiếng đánh trống lảng "Anh Lục cũng thích đi xem phim ạ?" Tuyên Tử Phương không có ý hỗn xược. Lục Cảnh Đàn không phải là thủ trưởng của cậu, dù là quân nhân thì Tuyên Tử Phương cũng không nhất thiết phải gọi anh ta là thủ trưởng. Vả lại, cậu cũng không gọi chú già như thế, và Lục Cảnh Đàn đã đồng ý rồi. Để thốt lên được câu hỏi bẻ lái cháy lốp như vậy, Tuyên Tử Phương đã dùng hết độ dày của da mặt cùng bao hy vọng về vấn đề ăn ở của mình. Nếu như anh ta không hưởng ứng theo thì không khí trầm mặc xấu hổ hiện tại chỉ có nước tăng chứ không thể giảm. Nhưng vấn đề là hai người trước mặt hình như không hưởng ứng cậu cho lắm. Lục Cảnh Đàn quay đầu nhìn Tô Kỷ, cười hỏi "Omega của cậu lúc nào cũng như vậy à?" "Cậu ta lúc nào cũng như vậy... Nhưng cậu ta không phải là Omega của tôi." Lục Cảnh Đàn kinh ngạc, lại quay sang nhìn Tuyên Tử Phương, hỏi "Hai người không phải là người yêu... Vậy chẳng lẽ là anh em cùng huyết thống??" "Không phải." Tô Kỷ lạnh lùng nói "Anh suy diễn quá rồi đấy." Đàn em khóa dưới cùng cậu nhóc Omega kia không muốn tiết lộ gì thêm, Lục Cảnh Đàn đành bó tay, gật gật đầu cho qua chuyện, rồi nói với Tuyên Tử Phương "Khi khác gặp lại cậu nhé.". Tô Kỷ nhíu nhíu mày, bước lên chắn giữa Lục Cảnh Đàn và Tuyên Tử Phương, trầm giọng "Anh không có cơ hội lần sau đâu." "Khó nói lắm." Lục Cảnh Đàn mỉm cười đầy sâu xa, nói "Bây giờ anh là huấn luyện viên ở một trường quân đội.". Tô Kỷ cau mày, ánh mắt gắt gao nhìn ông anh khóa trên năm xưa. Trong khi đó, Tuyên Tử Phương ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hết nhìn Lục Cảnh Đàn rồi lại nhìn Tô Kỷ. Lục Cảnh Đàn không thèm đáp lại ánh mắt lạnh lùng của Tô Kỷ, khoát tay nhàn nhã rời đi. "Quan hệ của chú và học trưởng hình như không được tốt lắm thì phải." Tuyên Tử Phương quan tâm hỏi han. "Thực ra vẫn còn khá tốt. "Tô Kỷ nói. "Nếu như anh ta biết khi nào nên nói và khi nào nên im lặng." Tuyên Tử Phương im lặng nhìn chằm chằm Tô Kỷ. Tô Kỷ buồn cười bảo "Cậu muốn hỏi cái gì cứ hỏi, anh biết anh sẽ trả lời hết.". "Chú... tôi nghe nói chú đã có hôn thê. Người đó là người như thế nào, tại sao chú lại không chấp nhận?" Tuyên Tử Phương tò mò hỏi. "Cậu muốn anh trả lời nghiêm túc hay nói đại vài câu cho xong chuyện?" Tô Kỷ nhìn cậu đáp. "Đương nhiên là trả lời nghiêm túc rồi! Chú hỏi câu vớ vẩn thật!" Tô Kỷ cười nói "Được thôi. Gia cảnh nhà người ta rất tốt, người đó là con của bạn cũ của cha anh, nhan sắc không tồi, dáng người rất đẹp, tính cách lại rất đáng yêu." "Hóa ra là như vậy..." Tuyên Tử Phương có chút mất mát, nhưng vẫn hỏi đến cùng "Nếu người đó tuyệt vời như vậy, tại sao chú lại cự tuyệt?" "Anh sẽ trả lời câu hỏi này sau." Tô Kỷ nói "Giờ thì phải về thôi." "Này!" Tô Kỷ vươn tay xoa đầu Tuyên Tử Phương, dường như nhìn thấy sự mất mát trong đáy mắt cậu, mỉm cười "Cậu ghen à? Yên tâm đi, anh đây vẫn còn độc thân vui tính. Nếu cậu hối hận thì cậu có thể nghĩ cách quyến rũ anh mà.". "Không... Tôi..." Tuyên Tử Phương đỏ mặt, may mà trời tối nên có lẽ chú già không nhìn thấy. Bàn tay Tô Kỷ ấm áp xoa đầu cậu, chưa chịu buông xuống. Tuyên Tử Phương xấu hổ đến mức lo sợ tiếng tim đập của mình sẽ truyền qua bàn tay rộng lớn kia đến tận tai Tô Kỷ. "Về đến nhà rồi." Tô Kỷ cốc đầu cậu, mỉm cười "Trên đường về cậu nghĩ cái gì mà mất hồn luôn vậy?" "Ô, đã về đến nhà rồi?" Tuyên Tử Phương giật mình thoát khỏi những suy nghĩ vẩn vơ, mơ mơ màng màng ngẩng đầu nhìn, thấy khung cảnh quen thuộc thì gật gật đầu "Đúng vậy... Hôm nay rất vui." "..." Phòng của hai người ở lầu hai, nhưng đi đến cầu thang thì hai thanh niên phát hiện ra có gì đó không bình thường. Tuyên Tử Phương nhặt một phong thư trắng lên, trố mắt. Cậu lật phong thư lại, mặt trên đề mấy chữ thật to "Gửi bạn Tuyên Tử Phương, lớp "Lịch sử chiến tranh và thiên văn", năm nhất.". Tô Kỷ tự nhiên giật lấy phong thư, xé thành hai ba mảnh, bảo "Cậu không cần để ý đến người đến chuyện bỏ thư vào hộp thư đàng hoàng cũng không làm được." "Này..." Tuyên Tử Phương trố mắt, cậu chưa kịp phản ứng thì lá thư đã bị xé, vô phương cứu chữa. Đã vậy Tô Kỷ còn lạnh lùng ném phong thư đã bị xé nát vào thùng rác, rồi kéo tay cậu mà nói quên đi. Ô hay nhỉ? Tuyên Tử Phương chính thức đơ mặt. Vừa lúc Tuyên Tử Phương ngoan ngoãn theo Tô Kỷ lên lầu thì "ầm" một tiếng, cả hai người bị chôn trong một núi những phong thư trắng bóc đổ ập từ trên xuống, nhìn như bông tuyết đang rơi thành từng đợt. Thái dương Tô Kỷ nổi gân xanh. Chờ đến khi không còn lá thư nào rơi xuống nữa, Tuyên Tử Phương cầm lấy một phong thư, phát hiện ra lá thư này vẫn gửi cho cậu. Cái quái gì đang diễn ra vậy? Bậc thang tràn ngập thư, dòng người nhận đều là "Bạn Tuyên Tử Phương..." Bị bao vây giữa một đốngthư tình, Tô Kỷ đen mặt, trầm giọng "Xem ra tôi phải đến thăm hiệu trưởng mộtchuyến mới được." Lục Cảnh Đàn nhìn Tuyên Tử Phương nói "Chắc cậu cũng biết là cách thức lựa chọn ở vòng sơ tuyển và vòng một khác nhau rồi đúng không? Ngoài năm hạng mục cơ bản đấu đối kháng, chiến thuật, thể lực, bắn bia đứng yên và bia di động, còn có thêm hai hạng mục mới thao tác điều khiển cơ giáp và đánh trận giả." Tuyên Tử Phương gật gật đầu "Đã từng nghe qua." "Trong đó đánh trận giả là hình thức thi đấu đồng đội, một người thua thì cả đội sẽ bị loại, lát nữa anh sẽ bày cho cậu chiến thuật để ứng phó với nội dung này. Giờ chúng ta nói về thao tác điều khiển cơ giáp trước, năm nhất chắc chưa được tiếp xúc với hàng thật giá thật đâu nhỉ?" Tuyên Tử Phương lại gật đầu "Vâng, em mới chỉ được học lý luận thôi... Nhưng mà lúc trước cha đã mang em đi xem thử." Lục Cảnh Đàn lại nói "Để có thể điều khiển cơ giáp chiến đấu tốt, người điều khiển cần có thể lực, sự nhanh nhẹn cùng khả năng phán đoán chính xác. Đó cũng là lý do mà bất kỳ học viện hay trường đại học quân đội nào cũng coi trọng vấn đề rèn luyện thể lực." "Tố chất thân thể của chúng ta cho dù bị kim loại đè nặng thì cũng không được ngã xuống." Tuyên Tử Phương cười cười nói "Thầy đã nói với em như vậy." Lục Cảnh Đàn ngẩn người, sau đó nói "Chính xác." Tuyên Tử Phương thắc mắc "Sau nội dung này sẽ đến luôn hạng mục thứ bảy đánh trận giả?" "Ừ." Lục Cảnh Đàn nói "Cho nên kế hoạch huấn luyện của cậu có lẽ phải thay đổi một chút. Trước kia Tô Kỷ dựa trên năm hạng mục ban đầu để huấn luyện cậu, nhưng từ giờ cậu phải luyện tập nặng hơn. Tô Kỷ có để lại bảng kế hoạch huấn luyện không, cái đã dùng cũng được." Tuyên Tử Phương lắc đầu "Không, thầy chưa bao giờ cho em xem bảng kế hoạch, bởi vì một khi nhìn thì em sẽ không đạt được hiệu quả huấn luyện như dự đoán, nhưng mà em có thể viết lại một phần cho anh dựa trên trí nhớ của mình." "Hở? Vì sao lại không cho cậu xem?" Tuyên Tử Phương cười nói "Vì khi không biết nội dung huấn luyện có bao nhiêu hạng mục, mỗi khi hoàn thành xong một nội dung em sẽ biết cách bảo toàn thể lực của mình, để có thể ứng phó với bài huấn luyện tiếp theo. Nếu để em biết còn lại bao nhiêu hạng mục, em sẽ vì muốn hoàn thành nhiệm vụ mà làm tiêu hao thể lực. Thầy nói rằng muốn rèn luyện thể lực không phải là xem xem bản thân trải qua huấn luyện nhiều hay ít, mà là sau khi huấn luyện còn có thể giữ lại thể lực ít hay nhiều." Hai mắt Lục Cảnh Đàn rực sáng, anh thốt lên "Phương pháp này quá hay, trước kia anh chưa bao giờ nghĩ đến." "Cho nên vài ngày đầu tôi thật sự bị hành cho mệt chết, lắm lúc cũng muốn bỏ cuộc." Tuyên Tử Phương cảm thán nói. "Được rồi, cậu viết lại cho anh xem." Tuyên Tử Phương tìm giấy bút, cúi đầu nhớ lại cách Tô Kỷ huấn luyện mình như thế nào, vừa viết vừa nói "Trong suốt khoảng thời gian huấn luyện, lúc nào thầy cũng ở bên em, kể cả lúc ăn cơm hay đi ngủ. Chỉ cần cảm nhận được ánh mắt của thầy, em lại cảm thấy xấu hổ vô cùng, sau đó tự nhiên có dũng khí tiếp tục bài huấn luyện tiếp theo." Nửa tiếng sau, Tuyên Tử Phương cuối cùng cũng ngừng bút, đưa bản kế hoạch mới viết lại cho Lục Cảnh Đàn, nói "Cũng gần giống như vậy, bởi vì nội dung huấn luyện không cố định, trí nhớ của em đôi khi cũng có sai sót, nhưng chắc cũng không khác nhiều đâu..." Lục Cảnh Đàn kinh ngạc nhìn tờ giấy trong tay, tặc lưỡi "Chậc chậc, đúng là cậu ta không hề nương tay với cậu." "Cũng là vì muốn tốt cho tôi thôi." Tuyên Tử Phương nói "Trong số người vượt qua được vòng sơ tuyển chỉ có tôi là Omega." Lục Cảnh Đàn lắc đầu nói "Tô Kỷ căn bản không biết thương hoa tiếc ngọc gì hết." Tuyên Tử Phương bất mãn nói "Không phải đâu, thầy đối xử với em rất tốt." Lục Cảnh Đàn im lặng, quyết định không nói nữa, nghĩ bụng Tô Kỷ giao cậu cho tôi, cậu không trách nó mà còn nói tốt cho nó... Thật là... Lục Cảnh Đàn suy nghĩ một lúc lâu, phát hiện ra cách huấn luyện của Tô Kỷ cực kỳ sáng suốt. Bài huấn luyện của Tô Kỷ giúp nâng cao thể lực đến mức đủ dùng cho cả bảy hạng mục. Nói cách khác, thể năng không phải là điều mà Tuyên Tử Phương cần nâng cao lúc này. Lục Cảnh Đàn vốn nghĩ công việc bảo mẫu lần này tương đối nhẹ nhàng, bởi nếu đối phương là một Omega thì cần phải nâng cao thể lực. Ai ngờ đâu, sau khi nhìn nội dung huấn luyện thường ngày của Tuyên Tử Phương, anh phát hiện ra mình đã sai hoàn toàn. Cái Tuyên Tử Phương cần nhất lúc này là chiến thuật chứ không phải thể lực. Lục Cảnh Đàn cảm giác tình huống lúc này thật vi diệu. Trong lúc người người nhà nhà còn đang cắn răng rèn luyện thể lực thì một Omega như Tuyên Tử Phương đã bắt đầu luyện tập cách thức chiến đấu sao cho hiệu quả. Vấn đề thể lực được giải quyết, lý thuyết về điều khiển cơ giáp Tuyên Tử Phương cũng đã được học qua, song Lục Cảnh Đàn cũng không thể đem hàng thật đến cho Tuyên Tử Phương luyện tập. Lần này thì Lục Cảnh Đàn đành chịu bó tay. "Được rồi, anh sẽ chỉ cậu mấy mẹo áp dụng trong đánh trận giả." Lục Cảnh Đàn nói "Đây là hạng mục quan trọng nhất, hơn nữa còn là thi đấu đồng đội, người càng nhiều càng dễ xuất hiện tình huống bất ngờ." Tuyên Tử Phương cầm bút vở ngồi bên cạnh, nói "Được, anh nói đi." "Cậu đã từng nghe qua luật đánh trận giả chưa?" Tuyên Tử Phương suy nghĩ nói "Một đội gồm bảy người, trong đó có một người là đội trưởng, một người là tù binh, một người là bậc thầy cơ giáp, bốn người còn lại là chiến sĩ. Trước khi bắt đầu trận đấu sẽ trao đổi tù binh trước. Mỗi bên có một đại bản doanh, bên nào hạ gục đối phương cứu được tù binh trước thì bên đó thắng." Lục Cảnh Đàn gật đầu nói "Chính xác. Nhưng mà cậu có biết đội trưởng là do hệ thống chọn ra không?" "Biết." Tuyên Tử Phương nói "Trong luật thi có đề cập." "Ồ, vậy là cậu không biết rằng hệ thống chắc chắn sẽ chọn Alpha làm đội trưởng rồi." Tuyên Tử Phương nhíu mày, hỏi "Vì sao?" Lục Cảnh Đàn giải thích "Hệ thống tự phán đoán năng lực của từng thành viên, người mạnh nhất sẽ là đội trưởng, nhưng căn cứ trên nồng độ pheromone mà quyết định. Alpha trời sinh là để lãnh đạo người khác, nếu một đội có từ hai Alpha trở lên thì ai có nồng độ pheromone cao hơn sẽ được chọn." "Vậy thì không công bằng!" "Đúng vậy, như vậy thì không công bằng, dựa trên pheromone để quyết định năng lực của một người, hệ thống kiểm định như thế này đáng lẽ phải bị loại trừ. Nhưng cũng không thể phủ nhận rằng trong tình huống không đánh giá được chính xác năng lực của đối phương thì đây lại là một phương pháp phân loại hiệu quả." Tuyên Tử Phương hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh, nói "Sau đó thì sao?" "Mệnh lệnh của đội trưởng là trên hết, nhưng nếu cậu và đội trưởng có suy nghĩ mâu thuẫn thì phải làm sao?" "Chắc là vẫn nên tuân theo mệnh lệnh, kiên quyết giữ lấy ý kiến cá nhân sẽ dẫn đến xung đột nội bộ." Lục Cảnh Đàn lắc đầu, cười nói "Không không không, cậu phải tin vào năng lực của mình. Trong tình huống này, cậu nên phát huy năng lực vạn người mê đặc biệt của cậu, thay đổi suy nghĩ của Alpha kia mới đúng!" "..." Năng lực vạn người mê là cái vẹo gì vậy? Lục Cảnh Đàn thản nhiên nói "Đến Tô Kỷ còn bị cậu chinh phục, một đội trưởng nhỏ bé chỉ là chuyện nhỏ." "..." Lục Cảnh Đàn hình như nói đến nghiện, căn bản không chú ý đến biểu tình vi diệu trên mặt Tuyên Tử Phương, liến thoắng nói "Nói tiếp, một đội chỉ có một bậc thầy cơ giáp, nhiều người cho rằng đây là vũ khí bí mật, là đòn trí mạng hay cái gì đó đại loại thế, cho nên lúc mới bắt đầu đánh trận đã lao vào chiến đấu hăng say. Trên thực tế đây lại là một ý tưởng sai lầm, bởi bậc thầy cơ giáp chỉ là một vật hy sinh. Cũng dễ hiểu thôi, ai cũng muốn phát huy hết khả năng của một binh khí có lực sát thương cực mạnh mà." Lục Cảnh Đàn lúc này mới ngẩng đầu nhìn Tuyên Tử Phương, ơ, thằng nhóc này sao tự nhiên ngồi ngẩn người ra thế. Tôi đây đâu có làm gì cậu đâu... Nhưng mà, Tuyên Tử Phương rõ ràng đang rất lo lắng. Nhưng lo lắng cái gì? Lục Cảnh Đàn gõ bàn nhắc nhở, lúc này Tuyên Tử Phương mới bừng tỉnh, ngơ ngác hỏi "Vừa nãy anh nói gì cơ?" "..." Lục Cảnh Đàn ho khan một tiếng, lặp lại những điều vừa nói, sau đó tiếp tục nói "Thông thường thì đội trưởng sẽ chọn người có thành tích ngoài thao trường tốt nhất để điều khiển cơ giáp, nhưng mà thực ra có ba điểm bất cập sau. Thứ nhất, tiến vào được vòng này thì ai cũng có năng lực. Thứ hai, thành tích có hay không không quan trọng, quan trọng là phát huy được năng lực vào lúc cần kíp. Thứ ba, bậc thầy cơ giáp chắc chắn là vật hy sinh, thao tác cũng đơn giản, chỉ cần trước khi chết đánh ra nhiều đòn với lực sát thương mạnh là ngon lành..." "..." Lục Cảnh Đàn bình luận "Tôi cảm thấy cậu có thể xin làm bậc thầy cơ giáp, chết sớm hồi sinh sớm cho khỏe." "..." Lục Cảnh Đàn sờ sờ cằm, lại nói "Nhưng mà đội trưởng của cậu có thể sẽ cho cậu thành tù binh, bởi vì người ta nói rằng sức chiến đấu của Omega là yếu nhất, cho nên cậu nên chuẩn bị tâm lý đóng vai này đi." "..." "Nếu cậu trở thành tù binh thật thì cậu có hai cách để đối phó với tình huống này." "Cách gì?" Lục Cảnh Đàn nói "Một là, phát huy toàn bộ khả năng của Omega, dùng giọng điệu dịu dàng, ngọt ngào, mềm nhẹ mà cầu xin một chút, đảm bảo đội trưởng sẽ không muốn để cậu chui vào doanh trại của địch, từ đó mà chiếm lợi thế trong đội ngũ." Tuyên Tử Phương không thay đổi sắc mặt, nghiêm túc nói "Còn cách hai thì sao?" Lục Cảnh Đàn xoa tay, cười nói "Nếu dụ dỗ không thành công thì cậu cứ ẩn núp trong doanh trại của địch, đợi đội của cậu đánh đến nơi thì cậu cũng hành động. Tuy hệ thống không cho phép tù binh mang vũ khí, nhưng cũng không ai nói rằng tù binh không được công kích đâu." Tuyên Tử Phương hít một hơi thật sâu nói "Cảm ơn anh, tôi hơi mệt, hôm nay như vậy là được chưa?" Lục Cảnh Đàn trông sắc mặt cậu có gì cứ là lạ, đành nói "Được, cậu nghỉ ngơi cho tốt vào." Tuyên Tử Phương trở lại phòng, ngơ ngác mà ở trên giường ngồi yên nghiền ngẫm vài tiếng đồng hồ. Cho đến khi màn đêm buông xuống, bên ngoài lấp lánh ánh đèn và bầu trời đầy sao, Tuyên Tử Phương mới rút điện thoại ra, nhàm chán bấm bấm mấy cái. Từ lúc nhận được chiếc điện thoại này, Tuyên Tử Phương không có thời gian nghiên cứu nó, bởi tâm tư đều đặt hết lên người Tô Kỷ. Lục Cảnh Đàn đột ngột xuất hiện, khiến cậu cảm thấy rất mệt mỏi. Lục Cảnh Đàn không giống Tô Kỷ. *** Ở chung với Lục Cảnh Đàn vài ngày, ngày nào bọn họ cũng đến căn tin ăn cơm. Tuyên Tử Phương đã quen với hương vị của những món ăn Tô Kỷ nấu, giờ phải ngồi ăn cơm bụi, lại nghe anh ca ngợi thức ăn ở học viện, thật sự không biết nên làm như thế nào mới đúng. Lục Cảnh Đàn không những không nấu cơm mà còn không dùng cơ giáp phục vụ, ngày nào cũng nhờ Tuyên Tử Phương giặt giùm quần áo. Nhưng điều khiến Tuyên Tử Phương lo lắng nhất là Lục Cảnh Đàn cứ cà lơ phất phơ, ất ơ thế nào. Tuyên Tử Phương luôn có cảm giác lời của anh ta nói ra không đáng tin. Tuyên Tử Phương thở dài, nếu là Tô Kỷ thì mọi chuyện lại khác. Thầy không những nấu cơm cho mình ăn, mà còn dọn dẹp nhà cửa cực kỳ ngăn nắp. Thầy làm chuyện gì đều để ý đến cảm giác của mình, khiến mình lúc nào cũng cảm nhận được rằng bản thân đang được chăm sóc cẩn thận. Lúc này Tuyên Tử Phương mới hiểu được cảm giác được một người coi trọng và bị một người xem là một nhiệm vụ phiền toái khác nhau như thế nào. Lúc bước vào bồn tắm lớn, đôi lúc Tuyên Tử Phương nghĩ đến lúc Tô Kỷ cho cậu dấu hiệu. Lúc ấy hai người đã làm những chuyện khiến người ta mặt đỏ tim đập như thế nào. Mỗi lần nghĩ đến đây, Tuyên Tử Phương đều cảm thấy hai má mình nóng bừng, sau đó lại nghĩ đến lời ba nói, ngừng sử dụng thuốc ức chế. Cậu biết rõ đây chỉ là một lời nói đùa, nhưng từ tận đáy lòng, Tuyên Tử Phương muốn thử một lần xem sao. Thực ra từ lúc Tô Kỷ cho cậu dấu hiệu, Tuyên Tử Phương không còn sử dụng thuốc ức chế hằng ngày, chỉ khi nào cảm giác kỳ phát tình sắp đến thì cậu mới dùng. Tuy nhiên, thuốc ức chế không phải là liều thuốc vạn năng, cũng có những lúc không phải bước vào kỳ phát tình nhưng thân thể Omega vẫn trở nên mẫn cảm hơn bình thường. Những lúc này Tô Kỷ sẽ giúp Tuyên Tử Phương giải quyết nhu cầu bản năng của thân thể. Càng về sau, Tuyên Tử Phương càng không phân biệt được đây là phản ứng sinh lý bình thường hay là nhìn thấy Tô Kỷ nên mới phản ứng... Tuyên Tử Phương lục tìm thông tin trong điện thoại di động, tìm thấy trong danh bạ một dãy số. Là của Tô Kỷ. Trái tim rung lên, đầu ngón tay dừng lại trước dãy số kia. Tuyên Tử Phương do dự hồi lâu, cuối cùng quyết định nhấn xuống. Lúc nào cũng vậy, chuông reng ba lần thì Tô Kỷ mới bắt máy. Mười giây sau, hình ảnh lập thể của Tô Kỷ xuất hiện trước mặt Tuyên Tử Phương. Thời gian để hình ảnh lập thể hiện lên tỉ lệ thuận với khoảng cách giữa hai người. Tuyên Tử Phương nghĩ thầm, mười giây, khoảng cách giữa hai người không quá xa, có lẽ Tô Kỷ đang ở đâu đó trong hành tinh Zeus. Tô Kỷ thấy Tuyên Tử Phương cứ nhìn mình chằm chằm mà không nói gì, đành phải mở lời "Tử Phương?" "Vâng" Tuyên Tử Phương gật đầu, có lẽ bởi vì đây chỉ là hình ảnh lập thể, không phải là người thật, cảm giác xấu hổ cùng khẩn trương mọi khi không còn, tâm tình cũng thoải mái hơn nhiều. Cậu khẽ nói "Thầy, là em..." "Ở chung với anh Lục vui không?" "Chuyện này... Cũng ổn." Ánh mắt Tô Kỷ chùng xuống. Anh hỏi "Anh ta có bắt nạt cậu không?" Tuyên Tử Phương vội nói "Không có đâu, ở chung với anh Lục rất tốt, chỉ là..." "Sao?" "Phong cách làm việc của anh ấy rất lạ." Tuyên Tử Phương đáp "Phương pháp của anh Lục không giống với thầy..." "Thế sao? Vậy cậu cảm thấy phương pháp của ai tốt hơn?" Tuyên Tử Phương thành thực đáp "Em vẫn thích cách của thầy hơn." "Đương nhiên. Nếu chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà để người khác thay thế vị trí của tôi trong lòng cậu thì tôi quá vô dụng rồi." Tuyên Tử Phương cười cười. Ánh mắt Tô Kỷ cũng dịu dàng hơn, anh nhìn Tuyên Tử Phương nói "Lần này đi công tác hơi gấp, thành thật xin lỗi cậu, thầy không kịp nói cho cậu biết." Tuyên Tử Phương hỏi "Thầy đi đến nơi nào, khi nào trở về?" "Nội dung nhiệm vụ là bí mật, nhưng tôi hứa với cậu, vài ngày nữa tôi sẽ trở lại." Tuyên Tử Phương gật đầu nói "Em... chờ thầy trở về." Hai người không ai nhắc lại chuyện đêm hôm ấy, nhưng mà nhìn thấy hình ảnh của Tô Kỷ, Tuyên Tử Phương cảm giác trong lòng như có cái gì đó đang lặng yên thay đổi. Tuyên Tử Phương nói với Tô Kỷ tất cả những chiến thuật mà Lục Cảnh Đàn nói, bản thân thì không cảm thấy đáng tin cho lắm, nhưng Tô Kỷ dưới góc nhìn lý trí lại giúp cậu phân tích vấn đề. Sự thật chứng minh rằng phương pháp của Lục Cảnh Đàn rất hữu dụng, chỉ là cách thức biểu đạt của anh khiến Tuyên Tử Phương lắm lúc không tiếp thu được. Có Tô Kỷ giúp đỡ, đầu óc Tuyên Tử Phương nhất thời rộng mở, hiểu được tất cả mọi chuyện. Cậu vui vẻ nói "Cảm ơn thầy, em hiểu hết rồi." Tô Kỷ cười cười "Còn vấn đề gì không, nếu không thì tôi sẽ cúp máy." "Không có." Tuyên Tử Phương suy nghĩ một chút, lại do dự nói thêm một câu "Thầy, em nhớ thầy." Khóe miệng Tô Kỷ cong lên, sau đó anh mặt không đổi sắc nói "Nghỉ ngơi sớm đi, ngủ ngon nhé." "Vâng." GN - Mẹ hiền Quán Thế Âm là vị Bồ-tát có hạnh nguyện đại từ, đại bi, thương yêu tất cả chúng sinh muôn loài như người mẹ thương yêu đứa con duy nhất của mình. Ngài luôn quán sát, lắng nghe âm thanh kêu cứu, cầu nguyện của chúng sinh từ những nơi đau khổ để kịp thời ứng hiện cứu giúp. Bồ-tát Quán Thế Âm Theo kinh Pháp hoa, phẩm Phổ môn, Bồ-tát Quán Thế Âm có 33 ứng hóa thân, từ thân Phật, Độc giác, Bồ-tát… đến thân đồng nam, đồng nữ; ứng hiện bất cứ thân hình, thân phận nào mà cứu độ được chúng sinh, khai mở được con mắt pháp cho chúng sinh, phát khởi tâm Bồ-đề cho chúng sinh, hay đơn giản là làm cho chúng sinh bớt lo, bớt khổ, bớt buồn… là Ngài đều ứng hiện thân ấy. Ngài thường vận dụng 14 năng lực vô úy để cứu vớt chúng sinh thoát khỏi khổ đau, ách nạn, hoặc đáp ứng những yêu cầu chính đáng khi chúng sinh tha thiết hành trì tu tập theo pháp môn trì niệm danh hiệu Ngài, cho nên Bồ-tát Quán Thế Âm còn được biết đến với danh hiệu Thí Vô Úy Vị Bồ-tát cho chúng sinh sự không sợ hãi! Thí vô úy, cho sự không sợ hãi, cho cái không sợ hãi, nghĩa là ai gần gũi, ai tiếp xúc, ai nghe đến tên của Bồ-tát đều cảm thấy bình an, an ổn, không còn lo sợ gì nữa. Nói cách khác, Bồ-tát bằng mọi phương tiện, pháp môn tu tập để lấy đi sợ hãi trong tâm của của chúng sinh. Để thực hành hạnh nguyện đó, Bồ-tát Quán Thế Âm thường sử dụng sức mạnh vi diệu của Kim cang tam-muội vô tác, tức là vận dụng sức mạnh tự nhiên, không cần tác ý bất tác ý chi lực dụng, cùng với một thứ tình yêu duy nhất đối với hết thảy chúng sinh trong mười phương, ba đời, sáu nẻo… khiến cho hết thảy chúng sinh đều thành tựu, đạt được 14 công đức vô úy. Mười bốn đức vô úy này, Tam tạng pháp số giải thích như sau 1. Thực tập theo hạnh của Bồ-tát Quán Thế Âm, biết lắng tai nghe là để dừng lại, không chạy theo thanh trần, không rong ruổi tìm kiếm hạnh phúc hư ảo bên ngoài, không để cho cái thấy biết của mình bị cảnh vật, thanh âm tác động, để phản quan tự kỷ, quay lại soi xét tự tính của mình. Không thấy nghe bên ngoài thì không vọng tưởng; quay lại soi xét tự tính thì mọi thứ sẽ trở nên chân thực, vắng lặng, mọi khổ não sẽ không trở lại. Cho nên, nếu chúng sinh đang bị khổ đau mà thực lòng thực tập theo phương pháp quán chiếu này thì chắc chắn sẽ được giải thoát. Đây là vô úy thứ nhất, “quán kỳ âm thanh, tức đắc giải thoát”. 2. Cái biết là từ nơi tâm; cái thấy là từ nơi mắt. Tri kiến hay thấy biết của chúng sinh thường sai lầm, vì thường thấy biết bằng bản ngã, suy luận theo tập khí, mà thực tướng của các pháp là vô ngã. Cho nên Bồ-tát Quán Thế Âm tìm đủ phương tiện xoay chuyển cái thấy biết của chúng sinh luôn hướng về chân không. Chân không là vô ngã. Đã vô ngã rồi thì có vào lửa lớn cũng không bị cháy được. Lửa đó chính là ngọn lửa tri kiến sai lầm, lửa dục vọng, lửa tham muốn. Đây là vô úy thứ hai, không còn lo sợ ngọn lửa tham dục đốt cháy, “thiết nhập đại hỏa, hỏa bất năng thiêu”. 3. Tai luôn thích nghe những lời mật đường, dua nịnh, bởi vì thế mà biết bao chúng sinh bị cuốn trôi vào dòng sông sinh tử vô tận chỉ bởi ưa nghe’ lời ngon ngọt. Bồ-tát Quán Thế Âm bằng mọi phương tiện giúp chúng sinh xoay chuyển cái tính ưa nghe’ lời nói bên ngoài, ưa nắm bắt âm thanh bên ngoài, trở lại quán chiếu bên trong, trở về với chân không vô ngã để không bị cuốn trôi hay nhấn chìm trong bể ái. Đây là vô úy thứ ba, “thủy bất năng phiêu”. 4. Do điên đảo vọng tưởng mà khởi tâm sát hại chúng sinh. Do đó, đoạn diệt vọng tưởng thì tâm sát hại không còn. Bồ-tát Quán Thế Âm đã chứng ngộ thật tính, đoạn diệt hết vọng tưởng, phát khởi tâm từ bi rộng lớn, tuyệt đối không còn ý niệm sát hại. Chúng sinh tu tập theo hạnh của Bồ-tát Quán Thế Âm cũng thế, nếu ý niệm sát hại không còn thì giả sử có vào cõi nước của quỷ dữ La-sát, quỷ không hại được. Đây là vô úy thứ tư, “nhập chư quỷ quốc, quỷ bất năng hại”. 5. Thực tập hạnh lắng nghe, lúc đầu chỉ dùng tai mà nghe âm thanh, nhưng sau đó cả sáu căn đều có thể lắng nghe được hết. Nghe rồi suy ngẫm sẽ thấy không gì có thể nắm bắt được, như âm thanh gió thổi chuông ngân làm sao nắm bắt, ấy gọi là thật sự lắng nghe. Khi chúng sinh mê muội thì sáu căn đều có thể hại người, không khác gì binh đao. Người đời chẳng đã nói miệng lưỡi như gươm dao’ đó sao! Bồ-tát tu tập, sáu căn đã diệt, đã trở thành chân không, hết thảy mọi thứ trần cảnh đều giống nghe các thứ âm thanh, không thể nắm bắt, nên có thể cứu giúp chúng sinh thoát khỏi nạn bị gươm đao gia hại. Đó là đức vô úy thứ năm, “lâm đương bị hại, đao đoạn đoạn hoại”. 6. Lắng nghe lâu ngày, cũng giống như theo dõi hơi thở hay niệm Phật lâu ngày, ắt sẽ có định. Có định thì tuệ sẽ phát sinh. Một khi tuệ giác đã phát sinh, chiếu sáng mười phương, soi khắp pháp giới, tối tăm u ám tất tự tiêu diệt. Chúng sinh sở dĩ bị ma quỷ, Dạ-xoa bức hại do bởi vô minh, mê tín; nay tu tập phát tuệ, cho dù quỷ Dạ-xoa có tới gần chúng cũng không dám nhìn, nói chi đến gia hại. Đây là đức vô úy thứ sáu, “chư ác quỷ, thượng bất năng dĩ ác nhãn thị chi, huống phục gia hại”. 7. Chúng sinh bị thanh sắc hư vọng trói buộc còn bền chặt hơn xiềng xích, gông cùm. Bồ-tát tu tập đã diệt hết cả hai tính động và tĩnh, cho nên có thể quán chiếu và chuyển hóa những âm thanh hư vọng đưa về chánh chân, nhờ vậy thoát khỏi mọi trói buộc của thanh sắc giả dối. Chúng sinh nhờ thực tập theo phương pháp này mà không bị thanh sắc trói buộc thân tâm, đây là đức vô úy thứ bảy, “cấm hệ già tỏa, sở bất năng trước”. 8. Thực tập hạnh lắng nghe không những thoát được sự trói buộc của thanh sắc hư vọng mà còn làm cho lòng từ bi ngày lớn mạnh. Lòng từ ban rải rộng khắp khiến cho ai nấy gặp được đều vui, thấy được đều mừng, cho nên dù có đi qua đường hiểm, gặp quân giặc cướp cũng không có gì lo sợ. Đây là đức vô úy thứ tám, “kinh quá hiểm lộ, tặc bất năng kiếp”. 9. Huân tập hạnh lắng nghe lâu ngày thành tánh, tức là từ văn tuệ thành tư tuệ, sẽ lìa xa mọi vọng tưởng dục trần, khiến cho sắc trần không lay động. Pháp môn này có thể giúp cho người có nhiều tâm tham đắm nhục dục không còn tham dục. Đó là đức vô úy thứ chín, “đa ư dâm dục, tiện đắc ly dục”. 10. Tánh nghe một khi đã thuần tịnh, xa lìa mọi vọng trần thì căn cảnh tương nhập, viên dung vô ngại, đó là lúc tâm sân hận bị tiêu diệt. Đây là đức vô úy thứ mười, “nhược đa sân nhuế, tiện đắc ly sân”. 11. Thực hành hạnh lắng nghe có thể diệt trừ mọi si ám, đưa tâm trở lại tánh minh, nên có thể khiến cho người tâm trí ám độn, bất thiện trở nên thông minh sáng suốt. Đó là sự không sợ hãi thứ mười một, “nhược đa ngu si, tiện đắc ly si”. 12. Dung hình phục văn. Dung hình tức là đã diệt trừ hết sự chướng ngại của hình tướng. Phục văn là trở lại tánh chơn. Từ đó, người tu đi vào cuộc đời mà không làm hỏng pháp thế gian, có thể đi khắp mười phương, cúng dường vô số chư Phật nhiều như cát bụi, thừa tự gia tài pháp bảo, khiến cho chúng sinh đều thành pháp tử. Đã là pháp tử, tức là đứa con chân thật của Như Lai thì còn gì sợ hãi? Lấy sự không sợ hãi này mà bố thí cho hết thảy chúng sinh không có con trai, thì chúng sinh cầu con trai được con trai vậy! 13. Lục căn viên thông, minh chiếu vô nhị. Lục căn của Bồ-tát đã viên dung, thông đạt vô ngại, bao trùm pháp giới, giống như tấm gương lớn, phản chiếu và sáng soi cùng lúc, do đó mà có thể tùy thuận pháp môn, thọ lãnh không sót, nên không còn sợ hãi. Lấy sự không sợ hãi này mà bố thí cho chúng sinh không có con gái, thì chúng sinh cầu con gái được con gái vậy! 14. Hiệu Viên Thông. Danh hiệu của Bồ-tát Quán Âm cũng là danh hiệu của chư Bồ-tát trong mười phương, vì Ngài đã chứng đắc quả vị chân thật viên thông, cho nên có thể làm nơi nương tựa cho chúng sinh cầu phước. Chỉ cần niệm danh hiệu của Bồ-tát Quán Thế Âm là niệm danh hiệu của hằng hà sa số chư Bồ-tát trong mười phương, có hằng hà sa số chư Bồ-tát cùng linh cảm, nên không còn gì sợ hãi. Như vậy, Bồ-tát Quán Thế Âm đã vận dụng năng lực tam-muội Kim cương vô tác và lòng từ bi rộng lớn để hóa độ, cứu giúp chúng sinh, ban cho chúng sinh pháp môn phương tiện quán và niệm danh hiệu Ngài, hay quán và nghe âm thanh, thực hành hạnh lắng nghe để thoát khỏi sự sợ hãi. Rõ ràng, những ai đã từng trì niệm danh hiệu Bồ-tát Quán Thế Âm, những ai dù chỉ một lần tập hạnh lắng nghe khi đối diện với khó khăn, khổ não, bức bách, dồn nén… sẽ cảm nhận rõ ràng nhất những đức tính vô uý vừa nêu trên. Thật đúng như lời nguyện của Bồ-tát Quán Âm khi xưa “Nguyện khi con hành Bồ-tát đạo, nếu có chúng sinh nào bị các khổ não, sợ hãi… có nguy cơ thối thất Chánh pháp, đọa vào đường dữ, ưu sầu, một mình côi cút, không người cứu hộ, không áo, không nhà, bần cùng cơ cực… nếu chúng sinh ấy có thể nhớ nghĩ đến con, niệm danh hiệu của con, vì chúng sinh ấy biết thiên nhĩ của con có thể nghe thấy, thiên nhãn của con có thể nhìn thấy, thì nếu chúng sinh ấy không thoát khỏi những khổ đau, ách nạn, con thề trọn không thành tựu Phật quả” kinh Bi hoa. Cùng đọc truyện Vô Ý Câu Dẫn của tác giả Nhụ Giang tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Tinh tế, ABO văn, quân lữ, vườn trường, sư sinh, thanh mai trúc mã, sinh tử, 1×1, cường cường, thâm tình trung khuyển công x đơn thuần trì độn thụ, công sủng thụ, ấm áp vô ngược, HEVăn án ngắn gọnTuyên Tử Phương là một Omega, bị lão cha vô tình bán đứt cho một Alpha, sau đó là chuỗi ngày sinh hoạt vừa "đau" vừa hạnh phúc...Giới thiệu đôi chút Tác phẩm thị giác chủ yếu là thụ là một Omega có cá tính. Ngán ngẩm với những tiết học giáo dục tâm lý cùng nữ công gia chánh, vì thế em xin vào học viện quân đội với mơ ước làm tình báo chiến mẹ cản không được, đành bất đắc dĩ chấp thuận với điều kiện em phải chịu sự bảo mẫu của anh công - chàng rể tương lai mà cha mẹ đã chấm cho ẻm = do anh vừa lúc có việc đến công tác ở trường đóVầng, chỉ vì chút vinh hoa cùng cái hộ khẩu thủ đô của ảnh, em đương lúc còn ngu ngơ chưa biết gì đã bị cha mẹ cấp bán luôn =Thực ra anh công với em thụ hồi nhỏ không chỉ từng gặp mà còn rất thân nhau. Cha mẹ 2 nhà vốn là bạn tốt nên anh vẫn thường tới chơi với ẻm. Em lúc ý cá tính đâu chả thấy, chỉ suốt ngày mít ướt bấu chặt lấy anh đòi mai sau phải làm Omega của ảnh. Ký ức này đương nhiên bị em quên sạch sẽ, chỉ còn anh đến giờ vẫn nhớ và nghiêm túc muốn biến nó thành thật...."*Nhắn nhủ từ editor1. Một số thay đổi lớn so với bản trước khi beta cho các bạn lỡ đọc bản cũ khỏi hoang mang- khe vị diện = vết nứt vũ trụ; tinh vực Rhys = tinh vực Eris; bản bộ = tổng bộ; Bộ tư lệnh tác chiến = Bộ tư lệnh Hoàng gia; Lam Sa Mang = vành đai Lam Sa; nhóm bộ đội đặc chủng Omega = đội đặc công Tôi cũng không hiểu vì sao tôi làm bộ này trong hai năm được nữa. Thời gian làm rất dài nên có lẽ các bạn cảm nhận được văn phong ở chương 01 và chương 54 hơi hơi khác nhau> Thực ra năm đó tôi chọn edit bộ này vì gia đình tôi không muốn tôi học báo chí, lướt web một hồi thấy bộ này em thụ học báo chí nên tôi đu luôn. 3. Nhận xét đơn giản thì bộ này với tôi khá ổn, đọc giải trí được. Nhẹ nhàng, tình cảm, anh công hơi cứng nhắc, tôi không thích cho lắm. Em thụ hiền nhưng không nhu nhược. Tình tiết lên lên xuống xuống nhịp nhàng, xôi thịt đầy đủ. Bên wordpress tôi cài bảo mật những 10 chương lận á. Có bạn từng nhận xét bộ này giống teenfic haha =]]]]] Thực ra không phải đâu.

vô ý câu dẫn